bạn trai bệnh kiều của tôi

Ta bệnh kiều bạn trai . visibility 18 star 0 0. Hán Việt: Ngã đích bệnh kiều nam hữu. Tác giả: Nhàn Vu. Tình trạng: Hoàn thành. Mới nhất: Phần 129. Thời gian đổi mới: 12-10-2022. Cảm ơn: 0 lần Truyện Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi của tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân. Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi xoay quanh câu chuyện trong mắt mọi người thì có thể nhận xét bạn trai tôi vừa đẹp vừa giàu vừa cao ráo, đặc biệt lại luôn ngoan ngoãn vâng lời tôi. Mọi thứ đều theo Tránh xa tôi ra” Cô ấy thấy bạn như vậy liền tránh xa bạn. Nhưng tối hôm đó, cậu ta lại xuất hiện. Cậu ta bịt miệng bạn kéo vào 1 con hẻm nhỏ, cậu ta hôn vào cổ bạn để lại một dấu hôn, thậm chí còn thò tay vào quần áo của bạn. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Nhục Nhục Nam Sơn Quân. Tình Trạng: Hoàn Thành. Đam Mỹ Đô Thị HE Thanh Xuân Trọng Sinh Vườn Trường. Chương 37. Theo đuổi tôi suốt nửa năm, rốt cuộc hắn gạ được tôi rồi. Nhưng từ khi chúng tôi quen nhau, tôi chợt nhận ra có điều gì sai sai thì phải. “Thân ái, đút anh đi ~”. “Đệch, anh bị cụt tay à!”. “Đút! Anh!”. “…”. Nhìn bạn trai trừng tôi bằng đôi mắt đỏ hoe Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi. Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi Tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân Thể loại Đam mỹ hiện đại, trọng sinh, vườn trường, u ám, HE Số chương 37​ Lần này là một bộ đam đậm chất "kiều" nhé. Như cái tên gọi, anh công bị bệnh kiều. Mà bệnh kiều ở đây có thể hiểu là yandere đó, chính là kiểu tinh thần tật bệnh, người mắc bệnh này ôm lấy chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó mà xã hội không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại trạng thái tinh thần – hành vi cực đoan như bày tỏ tình yêu một cách quá khích, tự làm tổn thương bản thân, thương tổn người khác.. Mà mình lại khá thích motip này, không biết có gu giống mình không ta? Về câu truyện, bắt đầu từ khi Khương Tự tức bạn công á bẻ cong được Lương Thiếu Đông của chúng ta. Mở đầu truyện thực sự cũng không ấn tượng lắm. Ban đầu mình đọc truyện này, mình cũng không ôm tâm lý là truyện hay vô cùng hay gì cả. Nhưng về sau thì cốt truyện diễn biến khiến mình cũng không ngờ được, rối não luôn ấy. Yêu đương với một cậu bạn trai mắc bệnh kiều là thể loại gì? Chính là kiểu giấy trước anh ấy làm nũng với bạn, giây sau liền lên cơn điên "Thân ái, đút anh đi!" "Đệch, anh bị cụt tay à!" "Đút! Anh!" "..." Nó bệnh hoạn kiểu vậy đó. Về nhân vật Khương Tự hay là Khương Lâu. Tại sao mình chú thích thêm ấy, khó nói lắm. Thực sự đọc xong rồi mình vẫn không hiểu lắm Khương Tự với Khương Lâu gì cả. Nhưng mình sẽ không lí giải, vì thế sẽ spoil mất. Nhân vật này có một đặc điểm là mắc bệnh kiều nghiêm trọng. Nghe chừng rất đáng sợ, nhưng đó là hệ quả của một tình yêu điên cuồng, cũng là hệ quả của màn tra tấn và bị bắt cóc lúc nhỏ. Chứng kiến người mẹ của mình bị tra tấn, bị làm nhục, rồi cùng người em trai của mình cũng bị tra tấn. Thử hỏi một thằng nhóc chỉ vài tuổi đầu có thể chịu được sao? Mẹ mất, em trai bị tâm thần không thể chữa khỏi, chính mình cũng không thể hoàn toàn thoát khỏi ám ảnh từ thời xưa ấy. Cộng thêm căn bệnh tim của anh ấy, cuối cùng chỉ thốt được một câu "tội nghiệp". Nhưng con người này mặc dù mắc bệnh như vậy, vẫn vì Đông Đông mà nghe lời. Khương Tự không sợ gì cả, chỉ sợ mất đi Lương Thiếu Đông, bởi với anh ấy, có Lương Thiếu Đông chính là sống, mà chết cũng phải kéo Đông Đông chết cùng. "Tôi mơ thấy lúc hai đứa đang hôn nhau quấn quýt, đột nhiên Khương Tự rút ra một con dao và đâm tôi. Tôi sợ hãi nhìn hắn, chết không nhắm mắt. Trước khi chết tôi thều thào hỏi" Tại sao.. " Khương Tự lộ ra nụ cười dịu dàng, rút dao khỏi người tôi. Sau đó hắn nắm tay tôi, cầm dao nhắm vào trái tim hắn, không chút do dự mà đâm thủng. " Như vậy chúng ta mới vĩnh viễn ở bên nhau.. " Lời còn chưa dứt câu, nhanh như chớp không gian lại thay đổi. Tôi bị Khương Tự trói tay chân giam giữ trên giường, Khương Tự vừa khóc vừa đâm tôi, nước mắt tí tách rơi trên ngực áo. Tôi nghiến răng" Anh mẹ nó.. Làm trò gì vậy.. " Khương Tự nghẹn giọng trả lời" Không cho em và nó ở bên nhau! " Tôi trợn mắt cố dằn cơn xúc động, trong miệng gào to" Không ở với nó thì thôi, em ở với anh, được chưa hả.. " " Thật sao? " " Thật mà. " Giây tiếp theo, biểu cảm hắn trở nên méo mó" Em.. gạt.. anh! " Sau đó, tôi lại bị hắn giết." Đến cả khi nằm liệt giường trong bệnh viện, không tỉnh dậy được nhưng có lẽ chấp niệm lớn quá, ám luôn vào giấc mơ của Đông Đông, thực hiện đi thực hiện lại màn giết Đông Đông rồi tự sát. Đọc xong vừa muốn khóc vừa muốn cười. Về Đông Đông, mình luôn cảm thấy Đông Đông có một khí chất khác hẳn, kiểu chín chắn hơn rất nhiều ấy. Cái cách Đông Đông đối xử với Khương Tự hay cách Đông Đông yêu Khương Tự cũng vậy, tràn ngập bao dung và vị tha. Chứ mình tin nếu không phải Đông Đông mà là một người khác chắc sẽ điên vì bệnh kiều của người yêu mất. "Cứu" lấy Khương Tự là Đông Đông. Yêu Khương Tự thật sự cũng là Đông Đông nốt. Ở Đông Đông, cậu đã thương yêu và chở che, bao dung cho Khương Tự đến dường nào. Đông Đông luôn thỏa hiệp, luôn đồng ý với những yêu cầu dù cho là phi lý nhất của Khương Tự. Thậm chí, đến cả việc thay tim cho Khương Tự, cậu cũng đồng ý không do dự. "Nếu cần phải có một kẻ nguyện trả giá vì anh, em hi vọng kẻ đó không phải là Khương Lâu hay là bất cứ ai trên đời này, mà là em – người yêu anh nhất. Một ngày nọ, tim em đập trong lồng ngực anh, có phải anh sẽ nghe thấy âm thanh 'đông, đông' trìu mến, và đó cũng là lời âu yếm vĩnh hằng từ người anh hoài thương nhớ, phải không anh? Bởi vì tim em, chỉ có thể vì anh mà rộn rã."​ Ngoài hai nhân vật chính ra, mình cũng khá thích Lục Hổ. Là một vệ sĩ bên cạnh Khương Lâu nhưng luôn nghĩ đến anh ấy, luôn đặt an toàn và lợi ích của Khương Lâu lên hàng đầu, lại không mang một chút tạp niệm nào với Khương Lâu. Kể cả khi hai người xích mích, cũng là Lục Hổ giúp Đông Đông giải quyết vấn đề. Thực sự thích anh vệ sĩ này lắm Nhìn chung, xuyên suốt truyện là một cái màn có thể nói là u ám. Mang một chút bức bối đến cho mọi người. Nhưng là truyện về người bị bệnh kiều mà, khó chịu cũng đúng thôi. Mình mong mọi người có thể một lần đọc truyện, vừa để tìm hiểu về quá khứ của nhân vật, cũng như những cái rối não mà truyện này mang lại. Cái phần quá khứ và kiếp trước của hai anh em nhà họ Khương này khiến mình load không nổi. Thành ra mơ mơ màng màng. Ai đọc rồi thì giúp mình giải thích với nhé. Mình cảm ơn. Reviewer Tố Du Chi land of oblivion review truyện đam mỹ Tác giả FelsyThể loại Hiện đại, ngôn, sủng, chiếm hữu, HE, Nam chính ôn nhu bệnh kiều cố chấp độc chiếm x Nữ chính ôn nhuNhân vật chính Tề Tiểu Nhạc, Lục HiGiới thiệuTề Tiểu Nhạc là một nữ sinh trung học bình có duy nhất một điều không bình thường đó chính là bạn trai cô là môt tên bệnh sống hàng ngày của một nữ sinh bình thường và người bạn trai của mình ra sao? Mọi chuyện hé được hé lộ trong câu chuyện ngọt ngào dưới đây. Mời các bạn đón đọc và theo dõi nhé.***Nam chính và nữ chính là hàng xóm cạnh nhà nhau từ khi còn nhỏ, gọi là thanh mai trúc mã, nên hiểu rất rõ nhau, họ yêu nhau từ sớm và may mắn điều được hai bên gia đình chúc chính đối với nữ chính rất thiếu tự tin, có thể nói tâm như thuỷ tinh, nữ chính luôn cố gắng giúp nam chính không phát bệnh truyện ấm áp đến tận đáy lòng, văn phong nhẹ nhàng dịu dàng. Chương 29 Edit Thỏ Anh trai tên Khương Tự, em trai tên Khương Lâu, đó là tên của bọn họ. Kiếp trước, Đông Đông và Khương Tự ở bên nhau. Kiếp này, sau khi bị bắt cóc trở về, Khương Lâu nói dối mình là Khương Tự. Bởi vì Khương Tự thật sự đã bị chấn thương tâm lý, cậu ta không biết chính mình là ai, cho nên những người khác không thể tưởng tượng được Khương Lâu sẽ làm ra những chuyện ghê gớm này. Sau đó Khương Lâu tìm mọi cách đưa Khương Tự đến viện điều dưỡng, còn mình đánh tráo thân phận để đi tìm và theo đuổi Đông Đông, cứ thế bọn họ ở bên nhau. Chương này là hồi ức kiếp trước của Lương Thiếu Đông, cậu thiếu niên gầy gò trong phòng là Khương Lâu tức Khương Tự mạo danh suốt từ đầu truyện đến giờ. Mạch truyện từ chương 1 đến giờ là Lương Thiếu Đông thụ x Khương Tự mạo danh công, chàng trai bệnh tim vặn vẹo thích làm nũng, thủy chung 1×1; Lương Thiếu Đông không tình tay ba hay dây dưa gì với nhân vật phụ anh trai người từng là người yêu của mình ở kiếp trước kia. Cả làng yên tâm nhé, vì trọng sinh là tiểu tiết mà thôi vì nó được kể lại thông qua vài ba chương chứ không phải chính truyện! Và, vết cắn trên vai Lương Thiếu Đông chính là công quân của chúng ta cắn, không phải anh trai kiếp trước kia. Tự nhi muốn đánh dấu chủ quyền từ lúc nhỏ nên cố tình cắn Đông Đông thật sâu cho in vào da thịt luôn > Lớn lên vẫn cố tình cắn tiếp để nhắc nhở rằng Đông Đông là của anh. . . Tôi nhận ra mình đang đứng ở một gian phòng xa lạ. Phòng này rất rộng, từ nội thất tinh tế đến giấy dán tường màu sắc dễ chịu, có thể cho thấy chủ nhân của căn phòng rất nhã nhặn. Giường và bàn ghế được làm từ gỗ được điêu khắc mang lại cảm giác ấm áp cho người xem, cửa sổ mở toang đón nắng vào phòng. Ngoài hiên gió mát đong đưa làm bức rèm màu xanh lam bay khẽ. Trên bàn có một người đang gục đầu. Hắn mặc quần dài và áo phông, tấm lưng cong tạo thành một đường cung rất đẹp. Bởi vì quá gầy nên nhìn hơi mỏng manh. Tôi thắc mắc hắn đang làm gì. Như thể theo suy nghĩ của tôi, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, rồi một giọng nói không thể nào quen thuộc hơn chợt vang lên “Tôi có thể vào chứ?” Bóng lưng kia đột ngột nhổm dậy, hắn chậm rãi ngồi ngay ngắn, xoay người nhìn cánh cửa vẫn luôn đóng, khi đó gương mặt hắn đã hoàn toàn rơi vào tầm mắt tôi. Tôi khiếp sợ vô cùng, bởi vì hắn và Khương Tự của tôi giống nhau như đúc… Nhưng lại hoàn toàn không giống nhau. Tóc hắn quá dài, dường như che khuất bên mắt phải, gương mặt tái nhợt, hanh hao, đôi con ngươi hiện lên tơ máu. Hắn thật sự quá gầy, gầy đến mức trơ xương. Tôi nén thở mà nhìn hắn, nhất thời tôi không thể phân biệt được kia là Khương Tự hay là Khương Lâu, rốt cuộc tôi đã gặp phải khó khăn trong việc phân biệt hình dáng của hai anh em nhà này. Cửa mở, tôi trông thấy một kẻ có ngoại hình giống y đúc tôi bước tới… Sẽ tạm gọi là Lương Thiếu Đông. Lương Thiếu Đông rạng rỡ tươi cười xuất hiện — lần đầu tiên tôi quan sát bản thân ở góc độ này, điều đó tôi có phần kinh ngạc. Thì ra đối với người khác, tôi là thế này sao? So với tự nhìn mình trong gương quả thật không giống lắm. “Làm gì đó?” Lương Thiếu Đông hỏi. Khương Tự không trả lời. “Vì sao im lặng? Rõ ràng hôm qua còn nói cơ mà.” Lương Thiếu Đông có chút bất mãn, nó tiến lên vài bước, tôi theo bản năng lùi về sau… Tôi phát hiện nó xuyên qua người tôi dễ như trở bàn tay, tôi cúi đầu nhìn thân thể gần như trong suốt của mình, chợt bừng tỉnh… Thì ra tôi đang nằm mộng. Và tình huống này là cảnh trong mơ? “Đây là gì thế?” Lương Thiếu Đông cầm lấy mảnh giấy trên bàn, hứng thú nhìn một chút rồi bình luận “Tuy vẽ bố cục người chưa cân xứng nhưng mới học cũng khá rồi, đây là ai? Anh cậu hửm?” Tôi kinh ngạc nhìn bọn họ. Anh hắn ư? Khương Tự là anh, tôi đương nhiên biết. Nói cách khác, người gầy gò ít nói này — là Khương Lâu? Khương Lâu mấp máy môi không nói, hắn hơi cúi đầu, tóc mái che khuất ánh nhìn và biểu cảm. Thế nhưng tôi có thể nhìn thấy hắn thì thào hai chữ. Hắn nói Là tôi. Lương Thiếu Đông không rõ lắm, chỉ ghì lấy vai hắn mà lải nhải “Tại sao không vẽ cậu vào? Chúng ta là người một nhà, tôi đã nói em của Khương Tự cũng là em của tôi, cậu phải xem tôi là anh đi chứ. À không, anh vợ cũng được… Nghe hơi xoắn, thôi cứ gọi là anh đi ha ha… Tuy rằng bố cục chưa cân xứng nhưng cũng là tấm lòng của cậu, tôi sẽ nhận nó. Cố lên nhé, Khương Lâu.” Sau đó, tôi nhìn chằm chặp vào biểu cảm của Khương Lâu. Vẻ mặt này, ánh mắt này, mỗi khi bất an sẽ rũ mi và cào nhẹ ngón tay —— hắn, rõ ràng chính là Khương Tự mà tôi biết. Những động tác trong lúc lơ đãng hoàn toàn giống nhau, cho dù ngoại hình của hắn thay đổi rất nhiều tôi cũng không nhầm được. Tôi cảm thấy choáng váng. Khương Lâu? Tại sao lại là Khương Lâu? Hắn rốt cuộc là ai? Rõ ràng hắn là Khương Tự! Có lẽ trong mơ nên tình huống khác với bên ngoài, do đó có việc thay đổi tên? Nhưng dù hắn gọi là gì, hắn vẫn là Khương Tự mà tôi biết… Ngay lúc đó, một người khác đã xuất hiện. Cậu ta mỉm cười ôm lấy tôi từ đằng sau, cười hỏi “Hai người làm gì đó, sao không xuống lầu ăn cơm, ông nội còn đang chờ kìa.” Tôi im lặng mà nhìn Khương Tự kia, rõ ràng là hai anh em song sinh nhưng vẫn nhìn ra điểm khác biệt. Một Khương Tự vốn được tôi cưng chiều, che chở lại trở thành Khương Lâu lầm lũi, kiệm lời; còn một Khương Tự lạ lẫm kia thì vô cùng vui vẻ, sáng lạn. Quả thật trong trí nhớ của tôi, ấn tượng về hai người đã hoàn toàn đảo ngược. Lần nữa tôi nhìn về Khương Lâu đang ảm đạm, ánh mắt hắn trước sau như một chỉ nhìn về phía tôi, hoàn toàn làm lơ anh trai của hắn. Trong mắt hắn chỉ có tôi duy nhất, cũng chỉ nguyện ý nhìn tôi mà thôi. Tôi cảm thấy… rất hoảng. Hình như tôi hiểu ra điều gì rồi. Hóa ra đây không phải mộng —— đó là một đoạn ký ức xa xăm đổ về từ kiếp trước. Hóa ra mọi thứ mà Khương Lâu’ ở viện điều dưỡng nói với tôi đều là sự thật. Cậu ta không lừa tôi, nhưng dù cả kiếp trước hay kiếp này đối với hai anh em bọn họ mà nói, vẫn là hai kẻ hoàn toàn bất đồng. Sở dĩ tôi rơi vào hỗn loạn là vì tên của họ bị tráo đổi. Lòng tôi vẫn luôn tâm niệm một gã trai ưa làm nũng lẫn dục vọng ham muốn chiếm hữu điên cuồng là Khương Tự đấy thôi – và rốt cuộc hắn, kiếp trước tên là Khương Lâu. Còn kẻ đáng thương vẫn sống mười mấy năm qua trong viện tâm thần, tên Khương Tự. Sự thay đổi dường như không chỉ tên. Mà còn thay đổi người yêu tôi rồi. **** Tựa như xem phim, tôi của kiếp này trông thấy tôi của kiếp trước. Kỳ thực tôi so với hiện tại cũng chẳng có gì khác biệt, vẫn là từ nhỏ sống ở nông thôn, thời thiếu niên cha mẹ qua đời, chỉ ngoại trừ điều đó. Kiếp trước tôi cũng cứu một cậu bé trong nước. Cậu bé lầm lũi ít lời, sống như tự kỷ. Nhiều lần tôi muốn đưa nó đến cục cảnh sát nhưng nó rất cảnh giác tôi, chưa bao giờ chịu theo tôi ra trấn nhỏ. Khi đó tôi cũng không biết thân phận nó, càng không biết vì sao nó kỳ thị với thế giới bên ngoài. Tôi vừa chăm sóc mẹ lâm bệnh nặng, vừa phải để mắt đến thằng oắt không rõ lai lịch. Tôi sợ lúc tôi lơ là nó sẽ đi tự sát, thậm chí tôi cũng từng cảm thấy rất mệt mỏi. Áp lực đè nặng lên tôi, vì mỗi lần trở về nhà xung quanh đều lặng im đến đáng sợ. Nhưng vận mệnh cũng không có gì đổi thay, mẹ tôi vẫn qua đời, sau đó cha tôi cũng đi theo. Tôi chìm trong đớn đau và khổ sở, bệnh nặng thập tử nhất sinh, suốt ngày chỉ nằm đờ đẫn trên giường, cuộc sống hoàn toàn dựa vào thím và Tiểu Mai chăm sóc. Lúc tôi bệnh hôn mê không rõ thì thằng nhóc kia lại trở nên thông suốt. Nó ngồi ở mép giường chăm tôi, mỗi lần tôi tỉnh dậy đều thấy đôi con ngươi trong veo của nó nhìn tôi như thế. Nửa tháng sau tôi khỏi bệnh rồi, mà bệnh trạng của nó dường như chuyển biến tốt hơn, đã bắt đầu nói chuyện. Câu đầu tiên nó nói chính là “Đông Đông.” Tôi lặng thinh thật lâu, nước mắt bất giác tuôn dài, bỗng dưng khóc nấc. Cái tên ấy, chỉ cha mẹ mới có thể gọi tôi. Sau đó vài thứ đã thay đổi. Mất đi cha mẹ, tôi dần dần đón nhận thằng nhóc này; chẳng những cho nó cái tên mà còn xem nó như người thân của mình. Tôi quan tâm nó, che chở nó, hết thảy dịu dàng đều dành cho nó mà thôi. Đáng mừng chính là bệnh tình nó cũng chuyển biến tốt đẹp, nó nói chuyện ngày càng nhiều hơn, đôi khi sẽ mỉm cười với tôi, hơn nữa bám theo tôi sát gót… Mà ngay lúc tôi không chú ý, dường như tình cảm đôi bên đã nảy sinh đến mức không thể chuyển dời. Chúng tôi cùng nhau trải qua những chuyện vui vẻ, khổ sở, xúc động, đắng cay… Mà thân thể tôi lúc này trong suốt, cứ thế phiêu đãng giữa không trung; tôi đứng ở ngoài nhìn vào tôi’ và nó thổ lộ nhau, hôn môi nhau, đối xử nhau chân thành. “Khương Tự à, tôi yêu cậu…” …Không, tôi chẳng muốn nhìn tiếp nữa. Dù đây là tôi của kiếp trước, dù đây là dối gian hay chân thật đều không phải chuyện của mình. Người đó không phải tôi, mà cậu trai kia càng không phải Khương Tự mà tôi biết. Nhưng vận mệnh tựa như bùa chú, có một sức ép vô hình nào đó buộc tôi phải tiếp tục trải qua. Tình trạng của Khương Tự dần khá hơn, cậu ta dần nhớ hết mọi thứ. Vì thế theo lẽ tự nhiên, sau khi tôi thi đại học xong – vào thời điểm nghỉ hè, Khương Tự đã đưa tôi về gặp ông nội. Ông lão thấy Khương Tự bình an trở về thì vui mừng rơi lệ, cho nên đối với việc chúng tôi ở bên nhau, ông không phản đối hay đồng ý, chỉ im lặng quan sát mà thôi. Sau đó tôi gặp được em trai sinh đôi của Khương Tự, hắn là Khương Lâu. “Vợ này, cậu yên tâm nhé, em của cậu cũng là em của tôi.” Bằng một cách nuông chiều,tôi đã nói với Khương Tự như thế. Tôi đứng bên ngoài nhìn hết thảy mọi chuyện xảy ra, tôi thấy kiếp trước của mình đã đối xử rất dịu dàng với Khương Lâu, từng chút từng chút mà giúp Khương Lâu mở lòng. Tôi thấy Khương Lâu dần giống với anh hắn, chậm rãi chìm đắm trong tình yêu, kế tiếp là giãy dụa, khổ đau, ghen ghét… và oán hận điên cuồng. Tôi nhìn Khương Lâu vẽ chân dung tôi và hắn trên giấy trắng, rồi hắn xé tan tành, lại vẽ, lại xé, cứ thế không ngừng lặp lại… Gian phòng của hắn vẫn luôn ảm đạm thiếu ánh đèn, hắn đứng nơi cửa sổ chẳng khác nào một bức tượng. Khương Lâu thật hèn mọn và khát khao, tham lam nhìn chằm chặp vào hai người ôm nhau trên bãi cỏ, chợt hắn đau đớn ôm lấy con tim. Đôi mắt hắn vẫn nhìn về người ấy, nhưng chỉ có thể lẩm bẩm một mình. Hắn dùng thứ thanh âm chỉ hắn mới có thể nghe thấy và không ngừng gọi tên người ấy. “Đông Đông…” Ngoài hiên, hai gã trai đang hôn môi ngọt ngào. Rốt cuộc Khương Lâu điên mất, hắn không khống chế được bản thân mà ngồi sụp xuống, nước mắt rơi trên sàn nhà ướt đẫm. Đừng để em xem nữa, van anh… Tôi thấy bóng dáng của hắn mà lòng đau quặn thắt, chỉ biết nói trăm ngàn lần câu xin lỗi trong lòng. Xin lỗi anh, đó chẳng phải em đâu, xin lỗi… Anh đừng khóc… Em ở đây, em ở đây mà… Em xin lỗi… Khương Tự nhanh chóng phát hiện sự bất thường của Khương Lâu, chắc hẳn là anh em sinh đôi nên tâm lý rất nhạy cảm, cậu ta nhận ra Khương Lâu đối với tôi có ý đồ. Vì chuyện này mà Khương Tự rơi vào lo âu, ghen tỵ, cậu ta bắt đầu cố ý cản trở tôi đến gặp Khương Lâu. Mà cách Khương Lâu phản kháng kịch liệt nhất chính là —— hắn dụ dỗ tôi. Phản ứng của tôi chỉ có khiếp sợ và phẫn nộ. “Vì sao cậu làm như thế? Tôi chỉ xem cậu là em trai mà thôi, cậu vĩnh viễn không thể thay thế Khương Tự.” Còn Khương Tự càng thêm tức tối. “Không ai có thể cướp đi cậu ấy, Lương Thiếu Đông là của tôi.” Khương Tự nói xong những lời này với Khương Lâu thì ngày hôm sau đã lặng lẽ đưa tôi rời khỏi căn nhà ấy. Về phía Khương Lâu, sau khi hay được tin này, bệnh tim của hắn đã đột ngột bộc phát, phải nhập viện ở phòng hồi sức đặc biệt. Mọi việc kế tiếp càng đơn giản hơn. Tôi chết. Chết trong một vụ tai nạn giao thông. Ngay lúc hai xe tông vào nhau, tôi đã ôm chặt Khương Tự vào lòng. Chuyện cũ đến đây là hết, thậm chí tôi chưa kịp nhìn thấy biểu cảm của Khương Tự, cũng không hề biết giây tiếp theo tôi rốt cuộc tỉnh lại trong cơn ác mộng thật dài. Gương mặt tôi tràn đầy nước mắt. Tôi chỉ nguyện mình chưa từng nằm mơ. . . Em chỉ muốn ở bên cạnh anh, vì thế em nguyện trả giá và đánh đổi. Chẳng sợ hèn mọn, chẳng sợ đánh mất họ tên. Chương 30 Ca sĩ Ánh Linh được đông đảo công chúng biết đến với danh xưng con gái nuôi của nghệ sĩ Hoài Linh. Xinh đẹp tài năng, thế nhưng cô phải trải qua 1 sự nghiệp không mấy êm ả vì những lời chỉ trích, bị mắc bệnh và mới đây nhất là ồn ào với bạn trai. Ca sĩ Ánh Linh sinh năm 1988 sinh ra và lớn lên ở miền cao Tuyên Quang. Cô từ nhỏ đã rất yêu thích ca hát, nhưng vì gia đình nên Ánh Linh theo đuổi con đường học vấn. Khi đang là nữ nhân viên kế toán bình thường thì bước ngoặt đến với Ánh Linh vào năm 2015 khi cô quyết tâm theo đuổi đam mê âm nhạc của mình. ADVERTISEMENT Ánh Linh giấu gia đình đi tham gia cuộc thi Solo cùng bolero 2015. Vì chưa có nhiều kinh nghiệm nên cô chỉ dừng chân ở liveshow 7. Dù vậy, cô vẫn nhận được sự công nhận của ban giám khảo. Ánh Linh được khen ngợi có tố chất triển vọng trong tương lai. Sau cuộc thi, Ánh Linh nhận được nhiều show diễn hơn. Trong một dịp tình cờ diễn chung sân khấu với danh hài Hoài Linh, Ánh Linh khi đó có là là Phạm Hoài Linh nên đã ngỏ ý nhờ nam danh hài đổi tên cho mình vì cô sợ 2 cái tên trùng nhau sẽ gây nhầm lẫn cho khán giả. Trước lời đề nghị đó, Hoài Linh đã yêu cầu nữ ca sĩ trẻ hát cho anh nghe một vài ca khúc. Sau khi nghe ca khúc Con đường xưa em đi do nữ ca sĩ thể hiện, Hoài Linh đã chấp nhận lời đề nghị của "kiều nữ Bolero" và đồng thời nhận cô làm con nuôi, đỡ đầu cho cô trên con đường nghệ thuật. Hoài Linh đã đổi tên của Phạm Hoài Linh thành Ánh Linh, với mong muốn con gái sẽ trở thành một nghệ sĩ vừa có đức vừa có tài và tỏa sáng như chính nghệ danh anh đặt cho. Là con nuôi Hoài Linh, người đẹp thừa nhận có nhiều thuận lợi song cũng gặp phải những khó khăn nhất định. Ánh Linh thổ lộ từng bị nhiều người chỉ trích chuyện mượn danh ba nuôi để tiếp cận khán giả. "Ba Hoài Linh vừa nhận tôi làm con nuôi, trên báo bắt đầu rùm beng. Tôi nhận được nhiều bình luận lẫn tị nạnh trong và ngoài nghề. Tôi đơn độc ở Sài Gòn, chưa từng đối mặt với showbiz, nhìn các nhận xét tiêu cực tôi chỉ biết khóc. Tin tức, nhận xét mỗi ngày khiến tôi ăn không ngon, ngủ không yên, những lời nói cay nghiệt cứ ám ảnh mãi trong đầu. Khi đi hát, mọi người xầm xì tôi là con nuôi của danh hài. Điều này tạo áp lực, khiến tôi mất tập trung, hát không tốt", cô nhớ lại. ADVERTISEMENT Sau một khoảng thời gian dài đối mặt, vượt qua sức ép dư luận, Ánh Linh tự nhủ "làm con gái của Hoài Linh là điều đáng để cô tự hào, hãnh diện". "Một người như ba Hoài Linh trên đời không ai là không mong muốn. Ở nhà, đói thì mẹ cho ăn, đau thì gọi ba, con dựa vào ba mẹ thì rất bình thường. Ông nhận tôi là con thì trong lòng tôi ông mãi là ba", cô thổ lộ. Dù nghệ sĩ Hoài Linh ưu ái cô con gái nuôi xinh đẹp trong nhiều hoạt động nghệ thuật nhưng Ánh Linh phân trần "Mọi người đừng nghĩ rằng làm con gái của Hoài Linh chỉ toàn là thuận lợi. Thuận lợi ở chỗ được ba chỉ dạy, chia sẻ, thậm chí đôi khi còn la mắng để mình trưởng thành hơn. Nhưng cũng có cả khó khăn trong đó. Khó khăn ở chỗ vì là con gái nuôi Hoài Linh nên tôi luôn tự nhủ mình phải cố gắng gấp đôi, nỗ lực 200% so với bình thường để không làm phụ lòng ba. Khi tôi ra mắt sản phẩm, người kiểm duyệt đầu tiên là ba Hoài Linh. Tôi cũng thường được ba yêu cầu hát lại 10 đến 20 lần để cho ra một bản thu hoàn hảo". Có được bước thuận lợi trong sự nghiệp thế nhưng chuyện tình cảm của Ánh Linh lại chẳng mấy êm đẹp. Được biết, Ánh Linh từng có mối tình gần một năm với bạn trai là DJ Phơ Nguyễn, cả hai từng xuất hiện cùng nhau trong chương trình Mảnh ghép hoàn hảo... Trong chương trình Mảnh ghép hoàn hảo, con gái nuôi Hoài Linh gây bất ngờ khi xuất hiện cùng bạn trai DJ Phơ Nguyễn. Khi đó, cả hai cho biết đã quen nhau được gần 1 năm. Trong cuộc trò chuyện với MC Ốc Thanh Vân, cặp đôi đã bộc bạch nhiều điều rất thực tế trong tình yêu và cuộc sống của mình, đặc biệt là mâu thuẫn trong giao tiếp khi Ánh Linh hay lớn tiếng. Ngay trên sóng truyền hình, DJ Phơ Nguyễn tiết lộ "Linh có một tính chưa tốt đó là nói chuyện rất là to tiếng". Ngay cả nơi đông người, Ánh Linh cũng rất lớn tiếng. Tuy nhiên cô nghĩ "Tôi cảm thấy rất là bình thường nhưng tôi không hiểu vì sao bạn trai tôi luôn luôn khó chịu vì điều này. Bạn ấy cho tôi thấy như đó là một cái tội rất là khủng khiếp. Tôi cảm thấy buồn và rất tủi thân". Ánh Linh cho hay, cô xuất thân là một cô gái miền Bắc, về bản chất giọng nói cũng như âm lượng đa phần sẽ to và nhanh hơn những vùng miền khác. Tuy nhiên, người yêu cô không nghĩ đơn giản như thế. Nam DJ cho hay "Nếu để đi lâu dài, vợ của mình không làm được điều đó, sống như vậy rất là khó chịu" - nam DJ thẳng thắn nói, ADVERTISEMENT Chuyện tình cặp đôi trở nên im hơi lặng tiếng cho đến mới đây, dẫn tin từ báo Pháp Luật, theo nguồn tin, Công an Quận 7, đã ra thông báo kết quả giải quyết nguồn tin về tội phạm theo tố giác của anh Nguyễn Như Phơ DJ Phơ Nguyễn đối với bạn gái cũ của anh là bà Phan Hoài Linh ca sĩ Ánh Linh trong vụ hủy hoại tài sản và cố ý gây thương tích xảy ra ngày 31/12/2022 tại Chung cư Sunrise City View phường Tân Hưng, Quận 7. Theo thông báo, sau khi xác minh nguồn tin về tội phạm, Công an Quận 7 nhận thấy căn hộ tại chung cư là tài sản đồng sở hữu của anh Phơ và ca sĩ Ánh Linh. Toàn bộ tài sản, vật dụng, thiết bị, máy móc trong căn hộ trên được mua sắm, trang bị trong thời gian khi cả hai còn sống chung. Do đó, không có việc ca sĩ Ánh Linh phạm tội hủy hoại tài sản theo điều 178 BLHS. Theo bản kết luận giám định pháp y về thương tích ngày 28/2/2023 của Phân viện Khoa học Hình sự tại kết luận tỷ lệ tổn thương cơ thể do thương tích gây ra tại thời điểm giám định của anh Nguyễn Như Phơ là 1% và thương tích này không gây nguy hiểm tính mạng. Do vậy, không đủ yếu tố cấu thành tội cố ý gây thương tích theo điều 134 BLHS đối với ca sĩ Ánh Linh. Căn cứ khoản 1, 2 Điều 157 BLTTHS, Cơ quan CSĐT Công an Quận 7 ra quyết định không khởi tố vụ án hình sự. ADVERTISEMENT Không chỉ có tình duyên trắc trở, trong quá khứ, Ánh Linh từng phải trải qua khoảng thời gian dài ở ẩn vì căn bệnh hở dây thanh quản mức độ nặng. "Khi nghe kết luận, tôi gần như suy sụp. Bác sĩ nói rằng khi chữa trị phải kiêng nói và kiêng cả hát, nếu không tôi có thể không bao giờ hát trở lại được nữa", nữ ca sĩ kể. Ánh Linh cho biết ở thời điểm khó khăn, người tiếp thêm động lực và sức mạnh tinh thần cho Ánh Linh chính là nghệ sĩ Hoài Linh. Hiện tại, sau nhiều năm hoạt động nghệ thuật cộng thêm việc sở hữu nhan sắc yêu kiều nhưng Ánh Linh khiến nhiều người tiếc nuối khi cô chưa là cái tên nổi bật của dòng nhạc trữ tình bolero cũng như showbiz Việt. Nhiều khán giả hy vọng thời gian tới con gái Hoài Linh sẽ có được sự nghiệp phát triển hơn. Con gái nuôi Đàm Vĩnh Hưng, Hoài Linh và loạt sao Việt tuy kín tiếng nhưng “đáng đồng tiền bát gạo” Hoàng Anh112833 15/08/2022Dù không xuất hiện nhiều trước báo giới và truyền thông nhưng những cô con gái nuôi của Bằng Kiều, Đàm Vĩnh Hưng, Hoài Linh đều sở hữu nhan sắc và trình độ học vấn nổi bật, cùng với đó là khả năng kiếm bộn tiền dù còn rất trẻ Tên truyện Bạn trai bệnh kiều của tôi. Tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân. Thể loại Đam mỹ hiện đại, trọng sinh, vườn trường, u ám, HE Số chương 37 chương Hoàn. Review Túc Mộc. Giá như có thêm nhiều nhiều nhiều bộ như này thì mình tình nguyện cày hết xuân hạ thu đông. Bởi vì công trong bộ này chính là gu của mình á! Đây là "Thâm hiểm vặn vẹo bệnh kiều thiếu nữ công X ôn nhu sủng phu cường thụ". Mặc dù truyện chỉ gói gọn trong 37 chương nhưng tác giả đã miêu tả được thứ tình yêu gọi là điên cuồng chiếm hữu. Motip truyện không khó đoán nhưng làm độc giả phải nhen nhóm lên ngọn lửa tò mò, mở đầu truyện khá giống thể loại con cháu ba đời làm quan, đến đời tôi thì mắc bệnh về tâm lý vì quá khứ chết tiệt. Khi đọc các bạn nhất định phải đội mũ bảo hiểm, vì các bạn sẽ không ngờ được những khúc cua ngoạn ngục của tác giả Nhục Nhục Nam Sơn Quân. Khi Khương Tự đã thành công cưa gãy thẳng nam thực ra không thẳng lắm Lương Thiếu Đông. Những tưởng chẳng có gì sóng gió khi Khương Tự và Thiếu Đông yêu nhau đến thế. Nhưng thực ra đằng sau đó là rất nhiều câu chuyện, là những góc khuất trong tính cách và quá khứ của Khương Tự mà Thiếu Đông không hay biết. [ Nhưng từ khi chúng tôi quen nhau, tôi chợt nhận ra có điều gì sai sai thì phải. "Thân ái, đút anh đi!" "Đệch, anh bị cụt tay à!" "Đút! Anh!" "..." Nhìn bạn trai trừng tôi bằng đôi mắt đỏ hoe, tôi bất giác rơi vào câm lặng. Bạn trai mình.. Chẳng lẽ bị bệnh tâm thần sao? ] Thiếu Đông là nhân vật có suy nghĩ, tính cách, cũng như là sự phân định rạch ròi nhất trong truyện. Cậu không bị nhẫm lẫn của thứ tình yêu mang tên kiếp trước- kiếp này. Khi đã yêu ai thì sẽ bảo vệ, hi sinh hết mình. Là nhân vật có lập trường nhất trong câu chuyện này. Dù là thụ nhưng đối mặt với tính cách trẻ con của Khương Tự, cậu đều sẽ mềm lòng. "Cứu" lấy Khương Tự là Đông Đông. Yêu Khương Tự thật sự cũng là Đông Đông nốt. Ở Đông Đông, cậu đã thương yêu và chở che, bao dung cho Khương Tự đến nhường nào. Đông Đông luôn thỏa hiệp, luôn đồng ý với những yêu cầu dù cho là phi lý nhất của Khương Tự. Khương Tự từ nhỏ chính mắt thấy mẹ mình bị bọn xấu giết trước mặt mình nên ảnh hưởng đến tâm lý. Cho nên đó là lý do luôn muốn đi theo Đông Đông, sợ cậu cũng như vậy. Y có người anh trai tên là Khương Lâu, người này chính là người yêu kiếp trước của Thiếu Đông. Khương Tự kiếp trước là người đến sau nên không can tâm. Kiếp này thức tỉnh trước nên giành lại cậu trước. Người anh thức tỉnh sau nên lúc này thụ đã là người yêu của công rồi. Công lấy tên 2 anh em tráo đổi rồi từ nhỏ luôn tìm cách khiến anh mình sống dở chết dở. Khương Lâu bởi vì vậy mà điên điên khùng khùng, thức tỉnh trễ hơn. Sau này khi Khương Lâu muốn nối lại tình cảm, Thiếu Đông đã bày tỏ chỉ yêu Mình Khương Tự của hiện tại, còn người tên "Thiếu Đông" kia, cũng chỉ là cậu của kiếp trước mà thôi. Còn có Lục Hổ, anh chàng tuy chỉ là người lính đi theo chăm sóc cho Khương Tự nhưng sự quan tâm của anh khiến người đọc đều yêu thích. Mỗi khi Đông Đông bối rối với Khương Tự đang "nổi điên", Lục Hổ là người giúp đỡ và hỗ trợ Đông Đông giải quyết rất nhiều vấn đề. Có lẽ vì Lục Hổ là người chính trực như thế, lại cũng chân thành như thế nên anh được yêu thích không kém nhân vật chính. Ngoài ra anh chàng Lý Minh, anh bác sĩ x Hàng dài cũng là những điểm sáng cho tác phẩm.. Cho nên Khương Tự tình nguyện làm kẻ xấu để đổi lấy tình yêu và tìm cách bảo vệ Đông Đông an toàn. Đó là lý do vì sao Khương Tự rất sợ hãi việc Đông Đông chết đi, đến nỗi phải quỳ xuống khóc nấc van xin Đông Đông đi bệnh viện khi anh cắt cổ tay đe dọa dù vết thương không sâu. Chính ra người luyến tiếc, tôn thờ, trân trọng, cuồng say anh nhất dù kiếp trước hay kiếp này chỉ có hắn mà thôi. Đến đây mình có đôi lời muốn nói, truyện không quá đặc sắc hay có chiều sâu như những bộ truyện khác, nhưng nó mang lại cho ta khái niệm về tình yêu dám hi sinh dám buông bỏ. Chỉnh sửa cuối 28 Tháng hai 2021 Ủa ủa, có đọc bộ này á, mà kiếp trước thụ yêu Khương Tự - người anh, còn người em là Khương Lâu cơ mà? Còn kiếp này thì Khương Lâu thức tỉnh trước, tráo thân phận với Khương Tự rồi đến cạnh thụ với cái tên Khương Tự cơ mà? Tóm lại có bộ nào motif như này hong giới thiệu cho tui đi Vv Vì là kiếp sau công lấy thân phận anh trai để sống cùng thụ nên mình để thế luôn á bạn > bệnh kiều he hiện đại trọng sinh vườn trường đam mỹ

bạn trai bệnh kiều của tôi